Dân47.INFO - Trang Giải Trí Buôn Ma Thuột

M
Home Tin Tức Tin 47 Bóng Đá Girl Xinh Cười
Giới Thiệu Báo Lỗi Liên Hệ Nội Quy Bình Luận

Hóa ra thanh xuân của tớ chỉ là nuối tiếc

Dân 47 24/11/2019 | | lượt xem | |
Nếu biết trước chia tay cấp 3 buồn đến thế, chúng ta lẽ ra nên đối đãi thật tử tế với 3 năm đã qua để không còn gì mà tiếc nuối.

1. Là lúc mệt mỏi gác đầu lên đùi nhỏ bạn tranh thủ trong giờ ra chơi, là lúc đứa ngồi bàn này ném giấy truyền thư cho đứa tít bàn bên kia, là lúc có đứa sẵn sàng chép bài cho mình khi mà nó quên vở, là thời điểm mong cô không bao giờ chuyển chỗ thêm lần nào mà vẫn không được.

Là có lúc gục xuống bàn để đọc nốt cuốn truyện khi vừa ngẩng lên thì thầy giáo vụ đi qua; là ánh mắt đó, nụ cười của người đó, thanh xuân giành cả cho người biết không có cơ hội không có tương lai nhưng chẳng hề hối hận, vẫn cứ dõi theo nhưng không trông chờ. Hóa ra mọi thứ vẫn còn nguyên ở đây.

(Viên Đá Nhỏ)



2. Cho tới tận bây giờ mỗi lần đi qua trường cấp 3 mà mình đã từng học như vẫn nhìn thấy đám bạn mình ở đấy, nhớ sân trường, sân thể dục. Nhớ cô bạn, thằng bạn cùng lớp. 3 năm cấp 3 là quãng thời gian đẹp nhất. Có luyến tiếc, cả lời xin lỗi chưa kịp nói ra..

(Jin Nari)

3. Nếu được trở về cấp 3 tôi sẽ cố gắng hết sức mình có thể. Bỏ qua những chuyện vặt vãnh không đáng để bây giờ không phải nằm dài rồi hối tiếc về những năm tháng không bao giờ quên. Nhất định sẽ chăm chỉ hơn.

(Hồng Linh)

4. Ra ngoài rồi mới biết thế giới của người trưởng thành thật đáng sợ, đó là kiếm tiền và trả nợ.

(Thảo Nguyễn)


5. Vẫn thích cấp ba, thích bạn cùng bàn, bạn cùng tổ, vẫn không phải lo lắng về đời. Ngày đó, chỉ cần học, cả thế giới ắt có người lo giờ thì gồng gồng gánh gánh, mệt mỏi lắm cũng chỉ dám than thở rồi lại phồng mang trợn má lên mà đi tiếp!!!

(Tờ Tờ Tờ Mờ)

6. Thanh xuân là những nuối tiếc mà không quay trở lại được. Khi ấy ta biết hóa ra những điều mình ao ước ấy chỉ là viễn vông, những người xung quanh dần xa lạ và chẳng ai mà không thay đổi kể cả chính mình. Ngày tháng bận rộn khiến ta trở nên già cỗi, không trò chuyện cùng ai rồi cũng chẳng ai nghĩ đến mình. Ai cũng có cuộc sống riêng, con đường chẳng còn chung bước nhưng nếu gặp lại tôi chỉ muốn hỏi người rằng lời hứa năm ấy còn nhớ hay đã quên?

(Huỳnh Diệp)

7. Nhiều sáng thức dậy vẫn muốn là những buổi sáng của năm 12.

Lười biếng lăn lóc trên gường không chịu dậy. Mẹ phải gọi lui, gọi tới, thậm chí gào vào tai.

Miết mới lết ra khỏi nhà, đạp xe lên trường chào bác bảo vệ. Lên lớp vứt balo 1 đống rồi ra hành lang bày trò với các bạn.

Trống vào lớp lại bày đủ thứ mận, xoài, cóc, ổi ra ăn vụng ăn trộm.

Đến giờ lại hô hào nhau vào avata gặt lúa, bẻ ngô. (Hồi đó trò avata này nổi lắm.)

Hôm nào buồn lại kéo nhau cúp tiết. Lủi lủi ra sau sân thể dục rồi chui qua cái lỗ chó bên bờ rào. Phi qua đc cái lỗ đó như đến với một thế giới tự do.

Có hôm cả bọn mang balo đi thẳng ra biển "học". Giờ vẫn chưa biết hồi đó chơi gì ngoài biển mà cứ đèo nhau ra đó miết.

Những ngày tháng không phải lo nghĩ.

Nhớ quá nhỉ!

(Linh Giang)


8. Thi thoảng lại mơ sáng dậy sớm mặc quần áo đồng phục cấp 3 đeo balo, xin bố tiền ăn sáng, dắt xe mini màu xanh dương ra cổng rồi chẳng biết đi về đâu.

(Voi Còi)

9. Và đúng, đêm qua mình đã mơ giấc mơ như thế

Thấy mình đang ở lớp học năm ấy, đông đủ bạn bè như thế, vẫn là chỗ ngồi đấy, con người đấy, chúng nó cùng hát, cùng chơi, mình lại lặng lẽ rút điện thoại ra quay lại cảnh lớp học lúc đó, vừa quay vừa khóc!

(Trần Thị Minh Tâm)



10. Tớ ước gì bây giờ được ngủ một giấc, mở mắt ra thấy mình vẫn ở lớp học cấp ba ngày ấy.

Thấy mình vẫn nằm dài trên chiếc bàn gỗ ép bóng loáng, trước mặt có quyển sách ngữ văn mở đến trang nào cũng không biết.

Vẫn nghe tiếng quạt trần kêu đều đều, lúc rảnh rỗi trong giờ học vẫn hay ngửa cổ lên thử tính xác suất xem cái quạt đó có rơi xuống không, mà có rơi thì có thiệt hại tính mạng hay chấn thương thân thể hay không, tính xong rồi quay ra nhìn nhau cười ha hả.

Nhìn xung quanh vẫn là các bạn, vẫn là chỗ ngồi đó, mọi người đều 17 tuổi. Vẫn thấy cậu bạn bàn đầu trong giờ lén lút vẽ bậy lên bàn, vẫn thấy đứa bạn nhân lúc cô giáo viết bảng cho vội miếng bánh mì vào miệng,vẫn thấy cậu bạn bàn cuối ngủ gật trong tiết, vẫn thấy các bạn đùa nghịch vui vẻ hay lúc thi gian nan…

Ngoảnh đi ngoảnh lại các bạn vẫn luôn ở đây, đầy đủ không thiếu một ai, thanh xuân vẫn còn ở đó. Tớ buồn, tớ vui vẫn luôn có các cậu, chúng ta đều có nhau.

Hồn nhiên của tớ, vội vã chạy qua ba năm trung học.

Hóa ra thanh xuân là nuối tiếc.

(Ẩn danh)



-ST-

Chia sẻ bài viết lên :

Facebook Twitter
  • https://www.dan47.info/2019/11/hoa-ra-thanh-xuan-cua-to-chi-la-nuoi-tiec.html
Xin chào, mình là Dân 47. Cảm ơn bạn đã quan tâm và rất vui vì bài viết đã đem lại thông tin hữu ích cho bạn. Ghi rõ nguồn mình để dưới bài khi đăng lại trên website khác nhé. Thân!
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Tin Nhắn

Lưu ý: Nếu như trong quá trình xem bạn gặp bất cứ lỗi gì, ví dụ như bị lỗi link download, blog load chậm,bài viết mất hình ảnh hay là không truy cập vào được một trang nào đó... thì bạn vui lòng comment ở dưới bài viết hoặc nhấn vào liên kết hộp thư và báo lại để mình sửa nhé. Thanks!

HỘP THƯ BÁO LỖI

Tắt

Liên Hệ Quảng Cáo

Địa chỉ: Buôn Ma Thuột, Daklak - Việt Nam

Email: tuthantuta@gmail.com

Điện thoại: 0946.513.7xx

Facebook: Minh Tri

Thoát