Dân47.INFO - Trang Giải Trí Buôn Ma Thuột

M

Chuyện về cô Thủy bán tạp hóa..

Dân 47 28/04/2018 | 0 Nhận Xét | lượt xem | Update: |
Nhà cô Thủy như cái Vincom thu nhỏ, cái đ' gì cũng có. Thậm chí đồ ở Vincom nhiều khi còn đ' phong phú bằng nhà cô.



Từ cái gọt bút chì be bé đến bịch giấy vệ sinh, đôi dép lê, cái cặp sách. Còn bạn nào bảo mình là Vincom nó có bán ô tô, nhà cô Thủy có không? Thì mình xin trả lời luôn là nhà cô Thủy Có Bán Cả Ô Tô luôn - con Huyndai cũ mà chồng cô vẫn treo biển bán xe mấy tháng nay.

Mình đã bảo rồi, tạp hóa nhà cô Thủy cái đ' gì cũng có.

Chính vì sự tiện lợi này nên cửa hàng nhà cô Thủy rất đông. Lại cũng đông như Vincom luôn. Ngày ngày dòng người xếp hàng nườm nượp để mua mớ rau quả trứng của nhà cô. Nói chung là công việc làm ăn buôn bán thuận lợi.

Nhưng có vẻ do đắt hàng quá hay sao, mà cô Thủy hay bị stress. Cô chửi chồng như đĩa CD xước.
- Cô Thủy ơi lấy cháu bịch giấy vệ sinh

Cô Thủy đang loay hoay tính tiền cho khách. Cô khẽ nhíu mày một cái, vươn cái cổ dài ngoẵng của mình gọi với ra ngoài:

- Ông Sángg !!
- Cái gì ???
- Làm cái đ' gì ngoài đấy thế? Đ' nghe thấy khách gọi à ? Vào mà lấy giấy vệ sinh đi !
- Từ từ đang lấy rau cho khách
- Lấy rau thôi mà đ' gì lâu thế? Bán hàng mà cứ lờ dà lờ dờ !

Dứt câu, cô Thủy lại thu cái cổ của mình lại để tính tiền. Nghe bảo là chú Sáng kém cô Thủy 2 tuổi, chú mới xích mích với chủ đầu tư, bỏ làm công nhân về bán hàng giúp vợ
- Cháu chờ tí. Chú ấy vào lấy bây giờ

Cô Thủy gầm gừ. Bình thường không có chú Sáng ở đây, một mình cô Thủy cân tất mà thấy cô vẫn cười như trúng lô. Còn đây có chồng về giúp rồi, cứ tưởng cô phải nết na hơn ấy mà đ' hiểu sao...
Cùng là đàn ông với nhau, tất nhiên tao thương chú Sáng. Nhìn chú lớ nga lớ ngớ với từng cái túi tìm rau cho khách, mà tao chả dám giục. Sợ giục cô Thủy lại chửi chú thì tội. Cơ mà khổ nỗi là đang buồn ỉ* quá, giờ đ' có giấy mang về chắc tao ỉ* luôn ở nhà cô Thủy mất. Vì chú Sáng, tao khẽ nhún mình vài cái để nén c*t', chú Sáng ơi cố lên...

Vô tình cái nhún mình ấy lại đập cmn vào cái bàn nhà cô Thủy, làm nguệch cmn cái nét bút tính tiền của cô. Cô Thủy khẽ ngước lên nhìn tao, dò xét. Đ*t m*, hình như cô tưởng là tao đang sốt ruột.

Nhanh như cắt, cô gầm lên:
- Sánggg !!
- Gìi ???
- Vào lấy giấy vệ sinh cho cháu nó đây này. Làm cái đ' gì mà lâu thế
- Đây..!

Chú Sáng ngẩng đầu lên nhìn tao đầy căm phẫn. Chú ra hiệu bảo mình chờ tí. Tao tin là nếu trong tay chú Sáng mà có khẩu súng ở đấy, chú sẽ bắn cô Thủy một phát, bắn tao một phát, rồi tự kết liễu đời mình. Có lẽ chú đang nhớ lại thời làm công nhân...

Mà khổ nỗi là tao có định giục đâu cơ chứ

- Cái rổ chanh đâu rồi ấy nhỉ...

Chú Sáng lẩm bẩm, ngó qua ngó lại. Thật không may cho chú, dù đã cố tình nói nhỏ, nhưng cô Thủy vẫn nghe thấy. Vừa nghe dứt câu, cô Thủy đập Bụp cái bút xuống bàn, nhướn cái cổ dài ngoằng của mình ra, hít một hơi thật sâu, mắt trợn tròn..

- Đây để cháu tự lấy cũng được.

Tao nhanh tay lấy cái móc cô Thủy để ở góc nhà - để móc cái bịch giấy ở trên cao tít. Nhưng đấy chỉ là phụ, quan trọng là tao đỡ được cho chú Sáng một phát đạn. Đ*t m* nhìn cái biểu cảm 5 giây trước của cô Thủy, tao thề là nếu tao mà không nhanh trí, thì chú Sáng chết m* rồi. Chú ngẩng lên nhìn tao, ánh mắt đang từ căm thù lại chuyển sang trìu mến. Chú biết mình nợ tao một mạng.

Đ*t m* cái bịch giấy vệ sinh cô Thủy để cao quá, mãi cái giá trên cùng. Đến người chuyên nghiệp như cô Thủy mà bình thường móc 10 phát mới trúng 5, còn đâu toàn rơi, thì người nghiệp dư như tao phải làm thế nào?

C*t' của tao bây giờ cũng đ' khác gì cô Thủy, sắp đ' kiềm chế nổi rồi. Chú Sáng thì vẫn loay hoay mãi đ' tìm thấy cái rổ chanh đâu. Thôi coi như đ' còn gì để mất, tao hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho cú móc giấy quyết định của mình. Sau cú móc này, tao sống thì chú sống, mà tao chết thì chú cũng băng hà. Nam mô a di đà phật

Đây rồi, móc được rồi, nào từ từ...

A ĐÂY RỒI !!

Đ*t c*n m* vãi cả l*z. Đang tập trung móc giấy thì bố Sáng bố í tìm thấy rổ chanh, hét lên như con lợn thiến. Tao giật mình, tuột cmn tay...

TOẠC !!! Bịch giấy tuột khỏi cái móc, giã thẳng vào đầu cô Thủy trong sự ngỡ ngàng của người hâm mộ. Mọi người xung quanh mặt tái mét lại, đ' ai bảo ai, tự giải tán hết, còn đ' thèm lấy cả tiền thừa. Chú Sáng tay cầm rổ chanh, mắt trợn tròn lên như lợn chọc tiết. Chú nhìn tao đau đớn.
Có lẽ những cung bậc cảm xúc này, ngoài U23 ra thì chắc có mỗi vợ chồng Thủy Sáng làm được. Tao nhét vội 23k vào tay cô Thủy, rồi cầm bịch giấy chạy về. Tao phải cứu lấy mình đã. Lướt qua chú Sáng, tao khẽ cúi đầu. Lần này, đến lượt tao nợ chú một mạng.

Còn cô Thủy, cô chỉ nhẹ nhàng với lấy con dao thái chả. Ngày nào cô thủy cũng mài dao, nên có lẽ không còn tia hy vọng nào. Tao chạy thật nhanh về nhà, vừa che mặt vừa che đít, tránh không để cảm xúc lấn át. Sau lưng tao văng vẳng giọng hét thất thanh..

- SÁNGGGG !!



PART 2:

Lại kể chuyện cô Thủy bán tạp hóa.

Nay sang cô Thủy, mua chai mắm về pha tỏi ớt chấm rau. Cái mùa này ngoài nước rau luộc ra chả có gì vừa miệng cả... 

Từ đằng xa, đã thấy chú Sáng đang ngồi ngoài sân, dưới tán cây bàng rộng mát. Chú từ tốn châm điếu thuốc lào cũ kĩ, rồi ngửa cổ rít một hơi dài ngoằng ngoẵng. Bình thường thuốc lào người ta hút tiếng nghe nó thánh thót bao nhiêu, thì tiếng điếu cày của chú Sáng nghe lại ai oán bấy nhiêu. Có lẽ giống như tâm hồn chú, chiếc điếu cày đã chết từ lâu.

Đời chú lận đận, nên cái gì chú làm nghe nó cũng tang thương ...

Bước qua chỗ chú ngồi, vẫn là khuôn mặt dãi nắng dầm sương của người công nhân xây dựng năm ấy. Xe ô tô chú đéo bán nữa, giờ chuyển qua độ sơn dán tem đua xe vàng chóe. Tiên sư, xe chở hàng mà cũng bày đặt dán tem đua xe làm đéo gì không biết :))) Tao khẽ chào chú một tiếng, chú mỉm cười gật đầu khoan thai.

Nhìn cái mặt cười của chú Sáng, ai đéo biết lại tưởng nhà chú có tang. Chao ôi cái người đâu mà khổ từ cái nụ cười trở đi. Mỗi khi chú cười, là hai bên cơ mặt lại nhăn xúm lại, đôi lông mày trùng xuống và hai con mắt thì nhắm tịt vào như mơ thấy quan tài ...

" Thôi thì đời chú khổ, để chú sống yên ngày nào hay ngày đấy " - Tao tự nhủ. 

Rút kinh nghiệm từ những lần trước, không để phiền đến chú Sáng nữa, bước vào trong nhà là tao chủ động hỏi cô Thủy luôn:

- Cô Thủy ơi bán cháu chai nước mắm hạnh phúc.

Cô Thủy đang lau dở cái sàn nhà. Hai tay cô cầm cây chổi Thái Lan, cọ đi cọ lại mấy cái viên gạch bóng loáng. A hóa ra là nhà cô mới lát lại sàn mới. Thấy tao hỏi, cô như thường lệ vươn cái cổ dài ngoẵng của mình ra, hét lớn 

- Ông Sángg

- Gì ?

- Gì cái đéo gì ? Vào bán hàng !

Cô dứt câu, giọng đanh thép, rồi lại cúi xuống cọ tiếp mấy viên gạch hoa.

- Để cháu tự lấy được rồi, không phải phiền chú đâu - Tao đáp ngay.

- Của cháu 55 nghìn. Cháu cứ chờ tí để chú lấy ! Cô Thủy dứt khoát

Khổ quá, tao có định phiền chú đâu, mà cô Thủy cứ bắt phải thế. Hết cách, tao đưa tiền cho cô, rồi thì lại chờ chú vào lấy vậy.

Chú Sáng từ ngoài sân, xỏ vội đôi dép rách, chạy vào như chó đuổi. Hất cằm về phía tao, chú hỏi lớn:

- Lấy gì cu ?

- Cho cháu chai nước mắm Hạnh Phúc

- Ok chờ tí

Nhanh như chớp, chú chạy títt vào bên trong nhà. lấy mắm. Chỉ chưa đầy 15s sau chú chạy ra. Trên tay chú là chai mắm Hạnh Phúc

Đang băng băng thẳng đường, bỗng chú Sáng thốt lên

- Cái đjt mẹ

Chú như dẫm phải vỏ chuối tươi, trượt chân ật con mẹ người ra đằng trước. Chai mắm cũng theo thế mà văng ra, giã thẳng xuống nền gạch hoa sáng bóng

* XOẢNGGGG

Chai thủy tinh vỡ tan tành thành từng mảnh, còn nước mắm thì bắn tung tóe khắp sàn. Vãi lz rồii !!!

Bất giác, linh tính tao mách bảo mình quay sang nhìn cô Thủy. Thì thôi đjt mẹ...

Cô Thủy đang lau nhà, bỗng trợn tròn mắt. Mặt cô đỏ lòm như vừa tu hết một két bia tươi. Cô hết nhìn chú Sáng, rồi lại nhìn chỗ nước mắm đang vương khắp sàn. Những mảnh thủy tinh như găm vào não bộ của cô, giáng một đòn cực mạnh vào toàn bộ công sức lau dọn nãy giờ. Dung nhan cô nhăn lại, mồm ngoạc ra, hét lớn

- Cái đjt mẹ chồng với chả con chả được cái tích sự đéo gì !!!!!

Chú Sáng vừa kịp hoàn hồn, cãi lại đầy oan ức

- Ai bảo tự nhiên đi lau sàn trơn thế ? Dở hơi à ?

- Dở hơi cái buồi !!!

Cô Thủy chẳng nói chẳng rằng, vứt mẹ chổi lau xuống sàn, ngúng nguẩy bỏ vào trong nhà. Đâu đó vang lên tiếng xột xoạt của lá đơn li dị. Còn chú Sáng, cũng chẳng nói được gì, chỉ lẳng lặng cúi xuống, dọn từng mảnh thủy tinh trên sàn. Từ Chai mắm Hạnh Phúc, cớ sao những mảnh vỡ ra lại bất hạnh đến thế ?

Còn tao, tao đứng bơ vơ như thằng ngáo đá. Chú thì dọn đồ, còn cô thì giận dỗi. Dường như đéo ai còn nhớ ra thằng cháu đáng thương này. Tiền thì đã đưa rồi, tao chỉ muốn mua một chai mắm thôi mà ?

Biết hôm nay không phải lúc, nên tao lẳng lặng ra về, coi như mất tiền ngu. Đéo gì !!!

Vừa bước đến cửa, thì đúng lúc ấy, cô Thủy từ trong nhà gọi vọng ra

- Chờ tí cô lấy mắm cho.

Ơ đm. Tao quay mặt rạng rỡ. May quá cô vẫn nhớ !!!

Từ trong nhà, cô Thủy chạy ra. Trên tay cô là một chai mắm Hạnh Phúc khác. Cô quả là một người bán hàng tuyệt vời...

Đang lướt đi nhẹ nhàng, bỗng cô Thủy cũng lại ật mẹ người ra đằng trước. Thêm một lần nữa, âm thanh ai oán thốt lên

- Cái đjt mẹ !!!

Cô Thủy dẫm vào mắm dưới sàn, lao con mẹ cả người về phía chú Sáng, nghe bụp một cái đau điếng. Hai vợ chồng ngã sõng soài trên sàn, còn chai mắm Hạnh Phúc cũng theo đó mà tuột khỏi tầm tay...

* XOẢNGGGG !!!!



Part 3: 

- Chồng với chả con như cái buồi !!

- Đã bảo là không phải tôi rồi mà

Từ đằng xa, đã có thể nhận ra những pha chửi chồng hết sức quen thuộc đến từ vị trí của cô Thủy.

Nói không phải điêu, chẳng biết từ bao giờ, chuyện cô Thủy chửi chồng đã trở thành một trong những món ăn tinh thần không thể thiếu của người dân nơi đây. Nhất là trong thời điểm mà xã hội ngày càng loạn lạc, thì tiếng chửi chồng của cô thực sự có thể coi là một điểm sáng về văn hóa của cả nước. Nó giống như một nét vẽ tinh tế trong bức tranh nhạt nhòa, một khúc tình ca của cộng đồng hát rock và là pha bứt tốc của vận động viên thể hình...

Chuyện cô chửi chồng thì không lạ. Nhưng sự việc hôm nay, có vẻ căng thẳng hơn bình thường.

Như mọi lần, bà Xuân - cánh chim đầu đàn của tổ buôn nhà cô Thủy, luôn là người đầu tiên có mặt trong mọi điểm nóng. Bà hất hàm, hỏi nhỏ

- Có chuyện gì thế em ?

- Em bị mất tiền chị ạ ?

- Thế á? Bao nhiêu?

- Một triệu.

Cô Thủy vừa nói, vừa cau có ra mặt. Giọng cô hôm nay trầm và thiếu sức sống hơn mọi lần. Cũng dễ hiểu vì với một con buôn chân chính như cô, trước giờ chỉ có thu tiền của người khác, thì việc để mất tiền chẳng khác đéo gì một cú tát mạnh vào lòng tự trọng.

- Thế có nghi ngờ ai không ?

Câu hỏi của bà Xuân như chạm trúng vào tim đen của cô. Chỉ chờ có thế, cô vội vàng vươn cái cổ dài ngoẵng của mình ra ngoài, hướng ánh mắt sắc như con dao thái chả về phía người đàn ông khắc khổ. Cô hét lớn

- Chó nó lấy !!!

Tất nhiên, chẳng có con chó nào lảng vảng quanh đây cả. Đó đơn giản chỉ là cách gọi khác của cô dành cho người bạn đời của mình. Chú Sáng ngồi ngoài, khép nép. Nếp nhăn hai bên mặt chú như chứa đầy nỗi oan ức, và ánh mắt thì trực trào. Ai nhìn cũng biết chú bị oan...

Thoáng nghe cuộc trò chuyện của bà Xuân và cô Thủy, mới biết là Sáng nay cô Thủy đi đám cưới, bảo chú Sáng ở nhà trông hàng. Đến trưa cô về, kiểm lại ngăn kéo thì đã thấy thiếu mất một triệu. Và chú Sáng đương nhiên là kẻ tình nghi số một

- Chắc lại lấy tiền đem cho con mặt lồn nào chứ gì !!!

Cô Thủy lại một lần nữa, hướng những bước sóng âm thanh đầy miệt thị ấy vào không gian trước mặt. Cô chửi vu vơ, nhưng ai cũng hiểu sự vu vơ ấy dành cho ai. Còn chú Sáng, chú chỉ biết nhăn mặt chịu đựng. Bàn tay chú nắm chặt như đang bóp một trái cam vô hình. Làm gì được khi mọi bằng chứng hiện tại đều đang chống lại chú ?? 

Vẫn biết đời chú khổ, nhưng chưa bao giờ tao thấy chú tội nghiệp đến vậy

- Già rồi mà còn chơi cave !!!

Cô Thủy vẫn chưa chịu dừng lại. Liên tiếp là những pha hãm thành của cô, trước sự bất lực của người đàn ông lam lũ. Nhìn ánh mắt của cô dành cho chú Sáng hiện tại, thì kể cả có 10 thằng ăn cắp sẵn sàng đứng ra nhận tội ngay lúc này, thì với cô, chú Sáng vẫn là thằng ăn cắp duy nhất. Mặt cô đỏ lòm như quả mận cuối mùa

Còn chú Sáng, chú cũng đã bắt đầu có những dấu hiệu của việc mất bình tĩnh. Ai cũng hiểu rằng có cho tiền tỉ cũng chả con cave nào thèm cặp với chú hết, nữa là chỉ một triệu bạc. Và quan trọng hơn, với một người đàn ông vốn ghét lăng nhăng như chú, lời cô Thủy nói chẳng khác gì xúc phạm 

- Đéo phải ổng lấy thì em làm chó !! Chồng với chả con như cái buồi !!!

Có lẽ không thể chịu đựng thêm được nữa, cô Thủy quyết định ngửa bài. Câu chửi giống như một pha kết luận đầy hùng hồn của cô, dành cho người bạn đời của mình. Chú Sáng nghe đến đây cũng không còn giữ được bình tĩnh nữa. Chú đập bàn, hét lớn

- Đã bảo là không phải tôi rồi mà

- Đéo phải ông thì là thằng đéo nào ???

- Biết thế buồi nào được !!!

Chú Sáng gằn giọng, khạc một bãi đờm to tướng, nhổ toẹt xuống nền đất. Vãi cả loz !! Lần đầu tiên trong lịch sử khu dân cư, người ta được chứng kiến một pha phản đòn đến từ chú Sáng. Người chú phát ra một luồng ánh sáng cực mạnh, và phong thái thì mạnh mẽ đến khó tin...

- Ối dồi ôi có ai khổ như cái thân tôi không - cô Thủy gào lên đau đớn. Có lẽ đến cả những nhà tiên tri như Vanga cũng đéo dám phát biểu có một ngày chú Sáng lại chửi vợ. Sau câu chửi của chú Sáng, người cô Thủy như mất hết năng lượng. Từ một tráng sĩ oai phong đánh đâu thắng đó, bỗng chốc cô hóa thành một người phụ nữ yếu đuối đến lạ kì. Cô dựa vào vai bà Xuân bên cạnh, nức nở

- Chị ơi chị xem cái số em nó có khổ không cơ chứ huhu

Một bầu không khí tang thương bao trùm lên căn tạp hóa nhỏ bé. Bỗng từ phía xa, một người phụ nữ hớt hải chạy về phía tạp hóa nhà cô. Là bà Tâm - hội viên tổ buôn nhà cô Thủy. Bà rút ví tiền ra, cười nham nhở

- Hề hề chị ơi em trả chị tiền này

Mặt cô Thủy ráo hoảnh. Cô nhìn bà Tâm, nghiêng đầu thắc mắc

- Tiền nào ?

- Tiền đi đám cưới. Sáng em vay chị 1 triệu mà chị quên à

Ôi dồi ôi địt mẹ. Hóa ra là sáng bà Thủy bà ấy mang 1 triệu cho bạn vay đi đám cưới, mà vì nóng lòng được chửi chồng quá nên mất mẹ cả khôn. Thôi lần này bỏ mẹ nhà cô rồi

Cô Thủy gãi đầu, mặt thộn như chó xem tát ao. Cô cầm tiền của bà Tâm trả, ngấp ngứng

- Ờ...ừ nhỉ. Chị xin !

Nói xong, cô quay ra nhìn bà Xuân, cười nắc nẻ

- Ớ hớ hớ hóa ra em quên chị ạ. Thế mà cứ tưởng hớ hớ

- Ừ không mất là tốt rồi. Một triệu chứ có phải ít đâu he he

Thế rồi, hai mẹ buôn lại tiếp tục những câu chuyện không có hồi kết của mình, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn chú Sáng, chú lẳng lặng châm điếu thuốc lào. Phía đằng xa, một vài con chó đang tung tăng nô đùa bên đám trẻ trong khu. Chú Sáng nhìn theo những bước chạy tự do của đám chó cảnh, rồi rít một hơi dài như thế kỉ. Nếu đám khói này có thể hóa kiếp cho chú, tao tin là chú sẽ rít đến khi không còn sức lực...

Tất nhiên là chú không chết, ít nhất là về thể xác. 


- La, cháu chú Sáng -
Credit: KHÓ Ở
- www.beat.vn -
#Beatvn #Goccothuy #KhoO

Chia sẻ bài viết lên :

Facebook Google+ Twitter
  • https://www.dan47.info/2018/04/chuyen-ve-co-thuy-ban-tap-hoa.html
Dân 47 cám ơn bạn đã quan tâm và rất vui vì bài viết đã đem lại thông tin hữu ích cho bạn. Ghi rõ nguồn mình để dưới bài khi đăng lại trên website khác. Cảm ơn!
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

HÃY ĐỂ LẠI COMMENT, GÓP Ý ĐỂ BLOG HOÀN THIỆN HƠN.

» Mọi bình luận sai Nội Quy sẽ bị xoá mà không cần báo trước.
» Tích vào ô Thông báo cho tôi (Notify me) để nhận thông báo phản hồi của Admin
» Không chửi "đéo",không nói bậy, không quảng cmn cáo thông qua khung Comment.
» Không được tự ý tắt trang khi chưa xem hết
» Và còn nhiều lắm đợi Admin nghĩ ra thêm đã. Cảm ơn!



Để comment hình ảnh,bạn bấm vào đây để úp ảnh lấy link, sau đó dán link ảnh vào khung comment. Hỗ trợ định dạng: PNG,JPG,GIF...

Để chèn biểu tượng cảm xúc,bạn gõ ký tự tương ứng, hoặc copy mã bên cạnh các icon và dán vào khung comment để hiển thị.
Nhấn ĐỂ Xem TẤT CẢ ICON Cảm Xúc

:))
=))
:(
:D
:v
;))
>:)
:((
(y)
<3

Tin Nhắn

Lưu ý: Nếu như trong quá trình xem bạn gặp bất cứ lỗi gì, ví dụ như bị lỗi link download, blog load chậm,bài viết mất hình ảnh hay là không truy cập vào được một trang nào đó... thì bạn vui lòng comment ở dưới bài viết hoặc nhấn vào liên kết hộp thư và báo lại để mình sửa nhé. Thanks!

HỘP THƯ BÁO LỖI

Tắt

Liên Hệ Quảng Cáo

Địa chỉ: Buôn Ma Thuột, Daklak - Việt Nam

Email: tuthantuta@gmail.com

Điện thoại: 0946.513.7xx

Facebook: Minh Tri

Thoát