Dân47.INFO - Trang Giải Trí Buôn Ma Thuột

M

Mùa Xuân 2018 - Và những ký ức lịch sử trong tim người hâm mộ Việt Nam

Dân 47 26/01/2018 | 3 Nhận Xét | lượt xem | |
* Mùa thu năm 1998, Tiger Cup giải đấu lớn nhất khu vực Đông Nam Á được tổ chức tại Việt Nam. 

Hàng triệu người hâm mộ cả nước đặt trọn niềm tin vào đội bóng con cưng Việt Nam ... pha lao lên bắt bóng sống của Trương Việt Hoàng mở đầu cho cuộc thanh trừng vị vua của khu vực - Thái Lan ... sân vận động Hàng Đẫy như nổ tung, những giọt nước mắt lăn dài , những cái ôm của những kẻ xa lạ giành cho nhau ...






Ngày 5/9/1998 Việt Nam tiến vào trận chung kết với tâm thế là chủ nhà, là kẻ vừa hạ gục vị vua Thái Lan ... đối thủ ngày hôm đó chính là Singapore ! 25.000 chổ ngồi được phủ kín , sắc đỏ bao phủ các khán đài, lan rộng ra đến mọi miền đất nước ... nhưng ngày hôm đó có lẽ thần may mắn đã không thương xót chúng ta - những con người đã chiến đấu bằng cả mồ hôi và nước mắt ... và rồi thứ giết chết chúng ta lại là cái lưng ngớ ngẫn của gã cao kiều Sasikumar ! Hàng Đẫy chết lặng khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, nước mắt ướt đẩm cả áo những người con đất Việt ! Mùa thu ấy ... buồn lắm !


* Mùa đông 2008, Việt Nam lại một lần nữa lọt vào trận chung kết giải đấu lớn nhất khu vực AFF Cup, đối thủ của chúng ta chẳng ai xa lạ - Thái Lan! Cả Đông Nam Á lúc bấy giờ chẳng ai tin Việt Nam có thể hạ gục Thái Lan thêm lần nữa ngoại trừ người hâm mộ Việt Nam, trận lượt đi chúng ta khiến cho cả khu vực và Thái Lan chết lặng, chiến thắng 2-1 ngay tại thánh địa Rajamangala làm nức lòng người hâm mộ nước nhà. Hàng triệu người đổ xô xuống đường ăn mừng, Tiến Quân Ca và Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng được vang lên mọi vùng miền đất nước!

Ngày 28/12/2008, Việt Nam trở về Mỹ Đình để nghênh tiếp Thái Lan, 45.000 chỗ ngồi được phủ kín, khắp các nẻo đường le lói những chiếc tivi phủ đầy màn hình xanh lá. Nhưng Thái Lan chứng minh rằng họ không phải là kẻ dễ khuất phục, họ vượt lên dẫn trước đồng nghĩa nếu chúng ta nhận thêm một bàn thua nào nữa thì chúng ta là kẻ thất bại, lo lắng, sợ sệt rồi lại hy vọng .

Phút bù giờ cuối cùng, Minh Phương treo một đường bóng từ quả đá phạt trực tiếp, Công Vinh lao đến và đánh đầu ngược về sau ... Hình ảnh trên màn hình bỗng rung chuyển, không phải động đất đâu ... chúng ta vừa ghi bàn, vui đến mức anh quay hình cũng nhãy lên vui sướng mà anh quên rằng anh đang làm việc - chả sao cả - chúng ta có quyền vui, quyền khóc, quyền hạnh phúc khi thành quả ngọt ngào đến với chúng ta, nó không dễ dàng cũng chả bằng phẳng... vậy thì cứ vui đi vì đó là thành quả của 10 năm chờ đợi! Một lần nữa chúng ta lại xuống đường. Mùa đông ấy ... không lạnh !

* Gần 10 năm sau - mùa xuân năm 2018, khi mà tất cả mọi người dân Việt Nam còn đang bận hối hả cho công việc cuối năm, U23 Việt Nam lên đường sang Trung Quốc, chả nhiều người quan tâm về điều đó vì đó là giải đấu tầm châu lục, vượt xa với đẳng cấp của chúng ta, và chẳng ai dám đặt niềm tin vào các chàng trai tuổi đôi mươi ... nhưng rồi ... các chàng trai trẻ ấy chứng minh cho mọi người thấy họ có thể làm tất cả bằng tình yêu bóng đá, nhiệt huyết và cả màu cờ sắc áo trên vai ! Chúng ta vượt qua tất cả, đó không phải là Thái Lan, Singapore hay Indonesia. Mà đó là Australia, Irag, Qatar... những đội bóng mang tầm châu lục. Chúng ta gột rửa để thoát ra khỏi áo làng kia và chứng minh cho cả châu lục thấy rằng, người Việt có thể chơi bóng bằng trọn con tim !

Ngày hôm qua, chúng ta đánh bại ứng cử viên số 1 Qatar để hiên ngang đến Thường Châu cho trận đấu cuối cùng, khắp các nẽo đường được phủ đỏ, các ca khúc thân quen lại vang lên , niềm vui đó san sẽ đến mọi tầng lớp xã hội, từ một anh chàng ca sĩ nổi tiếng bậc nhất, đến một cụ già ngồi vá xe bên đường ... nước mắt rơi, rơi, rơi nhiều lắm, nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc, tự hào dân tộc ... không còn là những giọt nước mắt chua xót của ngót nghét 20 năm về trước...

Chúng ta vẫn còn một trận chung kết phía trước, dĩ nhiên đã đi đến đây thì không có quyền sợ hãi nữa ... hãy cứ đá như những gì các em đã và đang làm ! Dù có thế nào đi nữa thì các em đã là nhà vô địch trong lòng người hâm mộ ! Không cần phải mai đào đua nở, không cần những màn pháo hoa rộp trời ... Nhưng ...

Mùa xuân này ... hạnh phúc lắm ! 
Mùa xuân này ... đến sớm lắm !

Thêm một số hình ảnh Ăn mừng của chúng ta :D, quá tự hào












(Bài viết của bạn có tên facebook là Thái Quang Lê gửi vào Góc Khán Đài - https://www.facebook.com/groups/TrenDuongPitchGroup/)

Chia sẻ bài viết lên :

Facebook Google+ Twitter
Dân 47 cám ơn bạn đã quan tâm và rất vui vì bài viết đã đem lại thông tin hữu ích cho bạn. Ghi rõ nguồn mình để dưới bài khi đăng lại trên website khác. Cảm ơn!
    Blogger Comment
    Facebook Comment

3 nhận xét:

HÃY ĐỂ LẠI COMMENT, GÓP Ý ĐỂ BLOG HOÀN THIỆN HƠN.

» Mọi bình luận sai Nội Quy sẽ bị xoá mà không cần báo trước.
» Tích vào ô Thông báo cho tôi (Notify me) để nhận thông báo phản hồi của Admin
» Không chửi "đéo",không nói bậy, không quảng cmn cáo thông qua khung Comment.
» Không được tự ý tắt trang khi chưa xem hết
» Và còn nhiều lắm đợi Admin nghĩ ra thêm đã. Cảm ơn!



Để comment hình ảnh,bạn bấm vào đây để úp ảnh lấy link, sau đó dán link ảnh vào khung comment. Hỗ trợ định dạng: PNG,JPG,GIF...

Để chèn biểu tượng cảm xúc,bạn gõ ký tự tương ứng, hoặc copy mã bên cạnh các icon và dán vào khung comment để hiển thị.
Nhấn ĐỂ Xem TẤT CẢ ICON Cảm Xúc

:))
=))
:(
:D
:v
;))
>:)
:((
(y)
<3

Tin Nhắn

Lưu ý: Nếu như trong quá trình xem bạn gặp bất cứ lỗi gì, ví dụ như bị lỗi link download, blog load chậm,bài viết mất hình ảnh hay là không truy cập vào được một trang nào đó... thì bạn vui lòng comment ở dưới bài viết hoặc nhấn vào liên kết hộp thư và báo lại để mình sửa nhé. Thanks!

HỘP THƯ BÁO LỖI

Tắt

Liên Hệ Quảng Cáo

Địa chỉ: Buôn Ma Thuột, Daklak - Việt Nam

Email: tuthantuta@gmail.com

Điện thoại: 0946.513.7xx

Facebook: Minh Tri

Thoát